Tết quê
Bình chọn (251/52):

TTO - Mỗi khi nghe cơn gió đưa “mùi tết” về, tôi lại nhớ tết ở quê. Quê ở đây là quê ngoại của tôi, cù lao Dung nằm cuối dòng sông Hậu.

Thuyền xuân - ảnh dự thi Sắc xuân 2012 của tác giả Nguyễn Minh Xuân

Nhớ năm ấy, tôi còn học cấp 2. Khi được nhà trường cho nghỉ tết, cả nhà tôi ngồi mấy lượt đò để về ngoại ăn tết. Ở quê, tết đến, nhà nào cũng gói bánh ít, bánh tét. Nhà ngoại tôi cũng không ngoại lệ. 25 tết, bà ngoại kêu tôi cùng mấy anh em con cậu, con dì bưng thúng đi rọc lá chuối về để 29 tết gói bánh. Bà ngoại dặn: “rọc lá chuối xiêm nghe tụi bây, chứ lá chuối già là gói bánh ăn đắng nghét đó”.

Ở ngoại hồi ấy, hầu như bờ nào cũng có trồng chuối xen lẫn với mấy cây khác. Chúng tôi tha hồ rọc lá. Còn mấy dì, mấy mợ thì xúm lại đảo nếp, xay bột. Hồi ấy, cách nay 20 năm, ở quê không có bán bột sẵn như bây giờ. Muốn có bột gói bánh thì phải ngồi xay tay gần một ngày trời bằng cái cối đá nặng trịch. Mấy cậu, mấy dượng thì mài khoai mì quết bánh phồng “lịch phịch”.

Ngoại tôi có tới 10 người con. Cháu đông nên ngoại thường hay gói nhiều bánh. Bánh ít gần 400 cái. Còn bánh tét chừng 50 đòn trở lên. Tôi còn nhớ cái ngày nấu bánh, dì Tư với dì Sáu hấp bánh ít ở bếp lò trong nhà, còn mợ Tám và mợ Chín thì nấu bánh tét bên cái chái cặp vách nhà sau.

 Chái cặp vách nhà sau của ngoại có bộ ván mù u cũ sì. Trên mái chái, lá lợp đã cũ nên có nhiều lỗ dột. Mặt trời rọi xuyên qua những lỗ dột ấy đi thẳng xuống bộ ván mù u. Đường xuyên của ánh nắng mặt trời được làn khói của nồi bánh tét tô điểm giống như những tia sáng của ánh đèn pin. Bà ngoại ngồi trên bộ ván bị tia sáng ấy rọi nóng cả lưng. Bà nhìn lên mái chái nói: “cha chả, ra ngoài ngày phải lo lợp lại cái chái này mới đặng”. Ở quê do đặc thù ruộng rẫy quần quật suốt năm nên đến tết nhiều nhà có những mái chái như vậy cũng đành hẹn ra sau tết mới lợp lại.

Ngày 30, sau khi rước ông bà xong, chạng vạng tối, mấy cậu và mấy dượng trải hai manh chiếu nối đầu nhau ở trước hàng ba nhà ngoại. Đốt hai cây đèn dầu để ở hai đầu chiếu. Sau đó dọn ra, nào là ruột heo khìa, dưa kịu, rau cải và mấy chén thịt heo kho hột vịt. Rồi mấy cậu và mấy dượng xúm lại ngồi xoay quanh trên chiếu và nhâm nhi ly đế. Tôi nhớ dượng Năm ưa cải bắp chấm với nước thịt heo kho dữ lắm. Hễ uống xong nửa ly rượu là dượng quấn một miếng lá cải bắp chấm vào chén thịt kho, nhai gậu gậu giòn tan thấy thật là ngon lành.

Nhậu một lát “cửng cửng”, cậu Tám tôi đem cây đàn ghi-ta phím lõm (đàn thùng) ra để đàn ca. Cậu Tám tôi, “ba nam, sáu bắc, bảy bài” trong đờn ca tài tử cậu bấm cũng được bộn. Vậy là cậu Tám đàn, mấy dượng thay nhau hát. Mấy dì, mấy mợ nghe một hồi cũng nổi hứng giơ tay xin hát. Dì, mợ tôi ca thường lỗi nhịp. Nhưng không sao, cậu Tám bấm song loan nghe “chát chát”. Đang đàn ca hào hứng, bỗng tim đèn lụn dần, thì ra nó hết dầu. Mọi người đành phải ngưng lại chờ châm dầu rồi mới chơi tiếp. Cuộc chơi hào hứng cho tới khuya vẫn không chán. Đám con nít chúng tôi ngày ấy, nghe đàn ca tài tử cũng khoái nên đến giờ giao thừa mà chưa buồn ngủ.

Cù lao Dung giờ đây đã thay đổi nhiều. Điện về rực sáng một vùng quê. Giao thông đã rộng mở, đường về quê ngoại không còn xa xôi nữa. Thế nhưng những cái tết nhà ngoại lại buồn hơn xưa. Con cháu mỗi người do có một đặc thù công việc riêng nên có người đến tết cũng không thể về chung vui cùng ngoại được. 

Ngoại giờ đã già lụm cụm. Tết rồi tôi về quê, thấy mắt ngoại buồn mà tôi cũng buồn lây. Hình ảnh mọi người rộn rịp đảo nếp, xay bột, quết bánh phồng cũng không còn. Mợ Út tôi mua bột chợ về gói mớ bánh ít để cúng ông bà cho có tục ngày tết mà thôi. Đêm 30, tôi xem một số chương trình trực tiếp ca múa nhạc trên ti vi mà lòng lại nhớ da diết hình ảnh dì dượng, cậu mợ xúm xít ngồi bên hai cây đèn dầu đàn ca tài tử đón giao thừa năm xưa.

Năm xưa -tết xưa đã hằn sâu trong kí ức tôi và chắc có lẽ cũng trong đôi mắt sâu của ngoại. Vì vậy, mỗi khi nghe cơn gió đưa “mùi tết” về, tôi lại nhớ tết xưa.

ĐỖ NGỌC DIỆP (Sóc Trăng) 

Chia sẻ http://tuoitre.vn/Images/bookmark/facebook_48.png http://tuoitre.vn/Images/bookmark/yahoo.jpg http://tuoitre.vn/Images/bookmark/twitter_48.png http://tuoitre.vn/Images/bookmark/google_48.png http://tuoitre.vn/Images/bookmark/myspace_48.png
Bình luận
Thứ Tư, 18/01/2012, 17:38 (GMT+7)
Bình chọn 0 | Bình luận 9

Bài dự thi Tùy bút Tết của tôi 2012

TTO - Tháng mười âm lịch, mẹ dọn dẹp khu vườn sau nhà bảo chuẩn bị ươm mớ hoa vạn thọ. Sợ mẹ cực nhọc, mấy đứa con bảo mẹ thôi không làm, giữ gìn sức khoẻ kẻo lại bệnh, tết sẽ mua hoa ở phố chợ về chưng. Mẹ lẳng lặng, chờ đám con về phố, lại cặm cụi xới đất, nhổ cỏ chuẩn bị cho vườn hoa tết.

Thứ Năm, 19/01/2012, 07:25 (GMT+7)
Bình chọn 0 | Bình luận 26

Bài dự thi Tùy bút Tết của tôi 2012

TTO - Mỗi lần nghe gió bấc về xôn xao, ngoài đường mai vàng hé nụ là lòng tôi lại bâng khuâng nhớ tết, nhớ quay quắt những mùa xuân êm đềm, ấm áp ở một miền quê xa lắc xa lơ.

Đăng nhập nhanh
Tham gia các cuộc thi Online cùng Tết Việt
Tin tức
TTO - Người giữ bình yên - bài viết của tác giả Phạm Giang Phượng Thư (Đại học Luật TP.HCM) - đã đoạt giải nhất cuộc thi "Nhạc Trịnh...
Thi ảnh
Tùy bút
Xông đất
Ô chữ
Bình luận của bạn đọc
  • Tôi cũng đã về ăn tết với gia đình sau 3 năm lao động nước ngoài, vậy mới biết tết đoàn viên, sum vầy bên gia đình đáng trân quý biết bao. Cảm...

  • 02/03/2013
    Mình là người Sài Gòn và chưa phải sống xa quê bao giờ nhưng bài viết của bạn đã phần nào giúp mình hiểu được tâm trạng của những bạn sinh viên đang...
  • 28/02/2013

    Đọc Mùi bánh gai của mẹ mà tôi bỗng nhớ nhà da diết. Là người con xa quê công tác ở vùng đất Mũi nên tôi nhớ gia đình nhiều hơn mỗi khi tết đến...

  • 26/02/2013

    Gia đình vẫn là nơi ấm áp nhất để ta trở về, vùi đầu vào ngực mẹ, quấn quýt bên chân cha. Cố gắng mỗi năm về 1 lần để con trẻ không còn xa lạ...

    Cho bài Tết muộn
  • 26/02/2013
    Thật ra ai cũng có một mong muốn lớn nhất của mình là được sum vầy với gia đình vào năm mới tết đến. Mỗi người đều có một hoàn cảnh và ước mong...
    Cho bài Tết muộn
  • 22/02/2013

    Đọc xong tùy bút của cô thật buồn! cảm giác như có một cơn lũ đi qua, quét sạch mọi thứ tốt đẹp, cuốn theo cả mùa xuân.

  • 21/02/2013

    Đọc bài này của cô con đã rơi nước mắt, có lẽ nó đã gợi lại quá khứ buồn của gia đình con, nhưng dù sao quá khứ đau lòng đã đi qua và hiện tại...

  • 21/02/2013

    Như tìm thấy từng dòng cảm xúc của mình trong bài viết. Nhớ tết ấm áp Phan Thiết quê mình.

  • 21/02/2013

    Một đứa trẻ sinh ra nếu may mắn sẽ có được đầy đủ tình thương yêu của cả Ba và Mẹ, nhưng nếu kém may mắn một chút thì chỉ còn lại được một nửa...

  • Đoạn kết buồn. Nhưng hiện tại sum vầy sẽ thêm nhiều ý nghĩa.